|
| Truyện ngắn * TRẦM NGUYÊN Ư ANH |
Kết cuộc
Hai Thăng vừa đi vừa lảm nhảm đọc tờ giấy đang cầm trong tay. Không c̣n ai ngạc nhiên khi nh́n thấy y như vậy. Từ mấy năm nay, hễ lượm được tờ giấy nào, y lại tuôn ra một tràng những câu như trong các bài diễn văn người ta thường đọc: “Tôi tuyên bố khai mạc cuộc họp tổng kết. . . Các đồng chí có nghe không?. . . Tới bây giờ tôi vẫn c̣n là Giám đốc công ty phải không?”. |
|
| Con đường |
LÊ CHÍ
Khúc xạ nắng khúc xạ ḷng
năm tháng nghiêng chao
di chứng chiến tranh vô chừng
thuốc độc ngấm sâu ḷng đất
lạ lạ quen quen con đường khập khiễng |
| Xem tiếp » |
|
| T́nh già |
Truyện ngắn NGUYỄN - KIM
Đang chăm chú vót những nan trúc nhỏ rức để đươn sửa lại mấy cái lờ méo mó, nghe mấy đợt gió lồng lộng thổi xạc xào mái lá, cây mít bên hè run rẩy tuôn ào mớ lá khô; ông Ba ngừng tay ngó ra. Chợt thoáng thấy tàu dừa khô nhà bên ĺa bẹ rơi xuống và tiếng người kêu đứt đoạn, thảng thốt “trời ơi!”, ông nhanh chân vẹt rào bông bụp chạy ngay đến. Bà Sáu hàng xóm đang ngồi bệt dưới đất, tay vịn vai, tay ôm đầu vẻ như đau đớn. Kéo tàu dừa khô sang bên, ông Ba tặc lưỡi, nhíu mày: |
| Xem tiếp » |
|
| Đời cá |
ĐẶNG HOÀNG THÁM
Ở đây
Niềm vui. Nỗi buồn
Theo giá cá!
Mồ hôi rớt mặn nước phù sa |
| Xem tiếp » |
|
| Truyện ngắn * PHỤNG TÚ |
| Bàn tay mẹ |
 Nắng nóng. Cái nóng lên đến 39-40 độ dễ đẩy con người ta đến cực đoan khi giải quyết xung đột. Nhất là khi sự nóng giận của con người được ví như ngọn lửa “tam muội” không có chỉ số đo lường lại bùng lên trong khí hậu này. |
| Xem tiếp » |
|
| Thơ * PHAN THÀNH MINH |
| Vu Lan nhớ mẹ |
 Vẫn biết trần gian là cơi tạm
Cuộc người như gió thoảng mây bay
Mẹ về với đất ơi là lạnh
Lạnh cả trời cao lẫn đất dày |
| Xem tiếp » |
|
| Thơ * PHAN THÀNH MINH |
| Ḷng mẹ |
 Khó ǵ đâu... sắm một chiếc áo dài
Nhưng với mẹ vẫn là xa xỉ
Tấm áo rách phải cần kim chỉ
Bữa cơm nhà nghèo đừng để thiếu ngô khoai |
| Xem tiếp » |
|
| Thành phố
màu xanh |
TRẦM NGUYÊN Ư ANH
Khi tôi lớn lên cây đă có rồi
Cây che nắng những trưa hè oi ả
Đường đến trường không c̣n xa lạ
Cây hai bên đường
Buông lá đón chào tôi.
Có những chiều lất phất mưa rơi
Cây như những chiếc dù che trên phố
Áo trắng áo xanh xuôi về đại lộ
Những chiếc dù vẫn đứng trong mưa... |
| Xem tiếp » |
|
| Thăm thầy giáo cũ |
TRẦN VĂN LỢI
Chiều nay con đến thăm thầy
Tiếng chim ríu rít ṿm cây xanh rờn
Hoa dâng thơm tự ḷng con
Thơm cho cả bạn đồng môn chưa về. |
| Xem tiếp » |
|
| Trái bóng tuổi thơ |
 Tuổi thơ tôi được sinh ra và lớn lên ở một làng chài nhỏ, nghèo khó nhưng rất đẹp và thanh b́nh. Thời ấy, không có điện, không có TV, tất cả mọi người chỉ tổ chức vui chơi trong sinh hoạt của cộng đồng tùy theo lứa tuổi. Người già thường gặp nhau hát đối đáp vào những đêm trăng sáng, những người trung niên và thanh niên cũng có kiểu vui chơi riêng của họ. Chúng tôi, bọn con nít th́ bày ra vô số tṛ chơi như cướp cờ, rồng rắn lên mây...và hấp dẫn nhất vẫn là món bóng đá - món “khoái chân” của bọn con trai loai choai miền biển. |
| Xem tiếp » |
|
| "Của ngọt" |
 Truyện ngắn NHẬT HỒNG
Giám đốc Thành nh́n cô gái ngồi đối diện. Cô ta đẹp hơn ông tưởng. Liễu có thân ḿnh cân đối, dịu dàng, nụ cười duyên dáng tự nhiên, đôi môi mỏng như lúc nào cũng cười. Khi cô chào ra về, giám đốc Thành ch́a tay bắt, trong cái va chạm nhẹ nhàng và mềm mại ông Thành nhận ra đôi bàn tay cô gái trắng thon thả. Giám đốc Thành dặn ḍ: “Thứ hai cô đến làm việc nhé!”. |
| Xem tiếp » |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|