Tuổi thơ của các em - những đứa trẻ mà tôi đă gặp tại Trung tâm Bảo trợ xă hội - người tâm thần (TT BTXH-NTT) TP Cần Thơ - là những chuỗi ngày lang bạt nơi bến xe, vỉa hè, gầm cầu... Nhiều em đă trở thành đối tượng trộm cắp, móc túi, giựt dọc, tranh giành đánh nhau... chỉ v́ miếng ăn, v́ sự sinh tồn. Tương lai của các em sẽ ra sao? Trước những tệ nạn xă hội đang ŕnh rập, những đứa trẻ này đang cần sự cảm thông sâu sắc và ṿng tay che chở của cộng đồng.
Đánh mất tuổi thơ
Nơi ăn ngủ, nghỉ của 17 trẻ em lang thang, cơ nhỡ là căn pḥng chỉ khoảng 30m2 nằm ở góc trái của TT BTXH-NTT TP Cần Thơ. Ngoài giờ học tập, lao động, các em lại trở về với căn pḥng này. Khi chúng tôi đến thăm, các em đă xếp hàng ngồi theo thứ tự từ nhỏ đến lớn thật ngay ngắn để đón khách. Với vẻ mặt và vóc dáng gầy nhom, nước da sạm nắng làm cho các em có vẻ già hơn so với độ tuổi từ 10 đến 17 của ḿnh. Nhưng dường như ẩn sâu trong tâm hồn mỗi đứa trẻ này vẫn cháy lên một khát vọng rất b́nh thường. Đó là t́nh yêu thương. Bởi tuổi thơ của mỗi em đều gắn với một câu chuyện buồn, với sự đấu tranh khốc liệt bên đường phố cho sự sinh tồn của bản thân.
Được mệnh danh là “đại ca” trong số những đứa trẻ này là em Lê Văn Trung, biệt danh là “chuột”, chỉ mới 13 tuổi. Trung có thân h́nh gầy nhom, nhỏ thó, nước da rám nắng của những ngày đi “bụi” vẫn c̣n. Dù là một trong những đứa trẻ nhỏ tuổi nhất tại đây nhưng với bản tính ngỗ nghịch, quậy phá, dữ dằn của một đứa trẻ “bụi đời” đă làm nên danh “đại ca” cho Trung ngay từ những ngày đầu vào trung tâm. Quê Trung ở tận Cà Mau, nhà rất nghèo, sống bằng nghề giăng câu bắt cá. Lúc cha mẹ đi làm, ở nhà hai anh lớn nấu cơm chờ cha mẹ về cả nhà cùng ăn. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi c̣n lại trong kư ức của cậu bé 13 tuổi này. Sau khi mẹ mất trong một cơn băo lớn, cha của Trung đă đi thêm bước nữa và sống bằng nghề bào khoai ḿ thuê.
 |
|
Một buổi học văn hóa vào ban đêm của các em trong TT BTXH-NTT. | Đang ngồi kể lại hoàn cảnh gia đ́nh, Trung chợt trầm lặng, đưa mắt nh́n xa xăm rồi hạ thấp giọng: “...Đến một hôm, hai anh trai dẫn em lên Cần Thơ chơi. Tối đến, hai anh bảo ngủ đi, sáng thức dậy th́ chỉ c̣n lại ḿnh em... Kể từ đó, em phải sống không có ai thân thích hết. Ban ngày, em “làm ăn” ở bến xe, tối đến em thường xuống Bến Ninh Kiều để ngủ. Nhiều khi nh́n mấy đứa bằng tuổi em có cha mẹ đưa đi chơi, em thấy ganh tỵ với chúng lắm. Giờ em rất muốn về nhà... muốn đi làm để kiếm tiền một cách chân chính như cha vậy... nhưng em cũng chẳng c̣n biết đường để về nhà nữa”. Tôi hỏi: “Khi ra khỏi trung tâm em muốn làm nghề ǵ?”. “Em muốn đi bào khoai ḿ mướn như cha em vậy” - Trung trả lời thật ngây thơ.
Có lẽ hiền lành, ngoan ngoăn nhất trong nhóm trẻ này là Nguyễn Hoàng Giang, 15 tuổi, ở tỉnh Bạc Liêu. Trông gương mặt sáng kháu khỉnh, Giang là con thứ 4 trong một gia đ́nh có 6 người con. Theo cảm nhận của cậu bé, cha mẹ không bao giờ dành t́nh cảm cho ḿnh, lại thường xuyên bị cha đánh đập nên thỉnh thoảng bỏ nhà đi bụi 2-3 ngày mới trở về nhà. Giang buồn bă kể lại: “Nhiều lần bị cha đánh đập, chịu hết nổi đ̣n roi nên em đă bỏ nhà lên Cần Thơ và kết bạn với Tâm đầu bự ở Bến xe, cũng sống bụi đời như em”. Kể từ đó, Giang bắt đầu một cuộc sống lang thang đầu đường xó chợ, khổ nhất là lúc đối mặt với bọn “đàn anh” trong giới giang hồ.
Ban ngày, Giang đi lượm ve chai, đêm về ngủ ở Trung tâm thương mại Cái Khế. Nhiều lúc, bị bọn đàn anh giựt lấy hết đồ, cậu bé phải lắp đầy cái bao tử bằng hủ tiếu gơ và những ổ bánh ḿ mà người ta bỏ lại. Lắm khi hết tiền, Giang đi trộm cắp vặt để rồi bị công an bắt. Giang được lực lượng công an đưa về đây đă 3 năm qua. Hiện tại, TT BTXH-NTT đă liên hệ với gia đ́nh Giang nhưng họ không chịu nhận con về. Giang bộc bạch: “Em cũng không c̣n muốn về nhà nữa. Em có nguyện vọng ở lại đây để giúp các cô các chú của trung tâm. Ở đây, em c̣n được mấy cô chú quan tâm, thương yêu”.
Có hoàn cảnh tương tự như Giang và Trung, những đứa trẻ khác trong nhóm này như: Dương Chí Tâm, Thạch Văn Diễn... cũng có hoàn cảnh gia đ́nh khó khăn, mồ côi cha mẹ, bị cha mẹ thường xuyên đánh đập, bị gia đ́nh bỏ rơi... Chúng bị quăng ra xă hội trong độ tuổi “ăn chưa no lo chưa tới” nên tồn tại bằng những ngày rong ruổi khắp các xó xỉnh ở chợ, bến xe, quán xá... để xin ăn, nhặt ve chai, móc túi, trộm vặt. Lắm lúc c̣n bị những đứa trẻ bụi đời lớn hơn đánh đập, lấy hết đồ đạc...
Đâu là “điểm tựa” cho trẻ?
Theo những cán bộ tại TT BTXH-NTT, phần lớn những đứa trẻ này lúc đầu đều không muốn nói thật về hoàn cảnh gia đ́nh, thậm chí c̣n khai man lư lịch, có em c̣n không nhớ rơ họ tên ḿnh. Các em đều do công an địa phương dẫn về trong lúc đi tuần và đưa tới trung tâm. Đầu năm 2008, trung tâm có hơn 20 trẻ nhưng một số em đă được gia đ́nh nhận về. Điều đáng buồn là 17 em c̣n lại hiện nay đều bị gia đ́nh từ chối nhận về hoặc chưa t́m được gia đ́nh. Và tương lai phía trước của các em c̣n quá mờ mịt...
Đối với những trẻ không có cơ hội để quay về với gia đ́nh, trung tâm sẽ xóa mù chữ và dạy nghề để các em có thể tự nuôi sống ḿnh một cách chân chính trước khi rời khỏi trung tâm. Bên cạnh đó, trung tâm cũng cố gắng liên hệ với các tổ chức để t́m, giúp các em sớm trở về với gia đ́nh của ḿnh. Ông Lê Trọng Hùng, Quyền Giám đốc TT BTXH-NTT TP Cần Thơ, nói: “Các em sống ở đây vừa thiếu thốn t́nh thương gia đ́nh, vừa thiếu thốn về vật chất. Điều chúng tôi lo ngại nhất là khi cho các em ra khỏi trung tâm sẽ bị bọn xấu lợi dụng, lại sa vào các tệ nạn xă hội. Mặt khác, những trẻ có quá khứ không tốt thường nghĩ người khác hay hà khắc với ḿnh nên chúng luôn có phản ứng tự vệ và rất khó giáo dục, uốn nắn. Để giáo dục được các em, trước hết cần phải quan tâm chăm sóc, lắng nghe những tâm tư nguyện vọng để các em t́m được niềm tin, chỗ dựa tinh thần cho ḿnh”.
***
Ở độ tuổi vẫn rất cần sự bảo bọc của gia đ́nh, các em đă phải sống lăn lóc bên lề xă hội. Tuổi thơ của các em không êm đềm, đầm ấm như bao trẻ em b́nh thường khác mà chất đầy những tủi cực, đói rét nơi đầu đường, xó chợ. Rồi đây, khi bước khỏi cổng TT BTXH-NTT, tương lai của các em sẽ ra sao? Những trái tim, tâm hồn c̣n non trẻ của các em đang rất cần sự chăm sóc của gia đ́nh, sự quan tâm, giúp đỡ của cộng đồng...
Bài, ảnh: MINH HOÀNG |