Thứ sáu, 28/04/2017 - 3 giờ 07
Liên kết website
 
Sáng tác  
Truyện ngắn Khung trời riêng
Thứ bảy, 08/04/2017 16 giờ 50 GMT+0

Cha mẹ tôi bỏ nhau. Mẹ xứng đáng có một cuộc sống tốt hơn.

Mẹ không cần phải ở với một người cả ngày chỉ biết uống rượu say khướt và đánh đập mẹ.

Buổi tối bị đánh đập, nhưng sáng mẹ vẫn dậy sớm, tần tảo với những thùng trái cây, mang ra chợ bán.

V́ sự tần tảo của mẹ, chúng tôi có một đời sống khá giả. Mẹ cắn răng chịu đựng những trận đ̣n gần 25 năm, cho đến khi tôi tốt nghiệp đại học.

Sức chịu đựng của mẹ chỉ đến đấy thôi.

Một thời gian sau, mẹ đi bước nữa. Một người đàn ông tốt.

Tôi đă từng nghĩ, đó là người đàn ông mà số phận đă đền đáp cho mẹ. Tôi chưa bao giờ thấy mẹ hạnh phúc đến như vậy. Những việc trước đây mẹ không thể làm, bây giờ được khích lệ.

Tôi thỉnh thoảng vẫn về nhà mẹ. Đó chỉ là một căn nhà thuê, nhỏ nhỏ ở thị xă. Mẹ vẫn bán trái cây, nhưng mẹ chỉ bán ở chợ vào buổi sáng. Chiều về, dượng chở mẹ đi karaoke với bạn bè, tham gia vào đội văn nghệ của phường, thị xă.

Cha tôi vẫn triền miên trong men rượu. Ông chỉ gọi cho tôi vào những lúc đă say, và than văn về số phận khốn khổ, tiếp theo là một bài dài nguyền rủa mẹ tôi. Tôi thắt ruột. Tôi không cáng đáng nổi những câu chuyện đó.

Tôi không c̣n hận cha tôi. Tôi thương xót ông. Ông càng ngày càng tiều tụy. Nhưng tôi cũng không đủ can đảm để ở bên cạnh ông, gánh vác trách nhiệm của mẹ tôi trước kia. Tôi chỉ là một đứa con đă đi quá xa.

Tôi làm việc hành chính trong một văn pḥng báo chí nhỏ, ngày ngày đến cơ quan vào 8 giờ sáng, ra về vào lúc 5 giờ 30 chiều. Công việc của tôi nhẹ nhàng nếu không muốn nói là tẻ nhạt.

Trước đây mẹ là người luôn gọi điện hỏi han tôi, nhắc nhở tôi về những bữa ăn, về những chuyện nhỏ nhặt trong đời sống. Cứ một tuần mẹ lại cẩn trọng gói đồ ăn thức uống gửi xe lên cho tôi. Tôi vẫn như đứa trẻ nhỏ chưa từng lớn trong mắt mẹ. Mẹ là chỗ dựa dẫm duy nhất của tôi. Nhưng giờ đây...

Cuối cùng mẹ cũng có nơi để nương tựa. Tôi đă từng muốn đi xa, nhưng tôi sợ mẹ không chịu được, giờ có lẽ là thời điểm để tôi làm việc đó.

Bởi giờ đây tôi không có những ngày phải hộc tốc bắt xe về quê v́ mẹ bị cha đánh thừa sống thiếu chết phải nằm viện. Tôi không c̣n lo mẹ chật vật một ḿnh những buổi lấy hàng sáng. Mỗi lần về thăm mẹ, tôi thấy mẹ vui và tôi thấy mẹ xa cách.

Tôi không c̣n hồ hởi trước những câu chuyện của mẹ. Tôi về nhà hai ngày cuối tuần, ăn và xem tivi cả ngày. Mẹ với dượng thường đi hát karaoke với bạn bè, khi hai người về, tôi đă ngủ rồi. Thỉnh thoảng, khi mẹ gơ cửa pḥng, tôi c̣n thức, nhưng giả vờ ngủ. Không hiểu sao, tôi chỉ khóc.

Càng ngày tôi càng ít về nhà. Một hai tuần mới có một cuộc điện thoại ngắn. Tôi muốn đi thật xa. Đi càng xa gia đ́nh đầy chuyện buồn bă càng tốt. Tôi sợ về căn nhà rộng răi mà lạnh ngắt của cha tôi. Nơi những người trong xóm nh́n tôi bằng ánh mắt trách móc và nói những lời lẽ lên án tôi và mẹ tôi. Tôi sợ cảm giác hạnh phúc của mẹ và dượng. Tôi không muốn ở nhà mẹ, ăn những bữa cơm thật ngon, ngủ những giấc yên ấm, và nghe tiếng cười gịn vang hạnh phúc. Mẹ không c̣n hỏi về dự định và cả cuộc đời tôi nữa. Mẹ để tôi tự do sống đời tẻ nhạt của ḿnh.

Được một người quen trên mạng giới thiệu học bổng du học. Tôi làm hồ sơ, nhờ một người giúp đỡ. Cô xem hồ sơ của tôi và khẳng định nếu tôi chọn đến những thành phố xa xôi, cộng với lư lịch thuộc tỉnh miền núi, tôi có đến 95% cơ hội đỗ. Tôi không mưu cầu học vị, nhưng tôi cần một nơi để chạy đến.

Tôi không bàn chuyện này với mẹ. Tôi chưa từng làm như vậy. Từ trước đến giờ mẹ là người đầu tiên và duy nhất tôi chia sẻ những dự định và lắng nghe mọi điều mẹ nói. Dù mẹ chỉ là một người bán hàng ngoài chợ, nhưng mẹ luôn lắng nghe và chưa bao giờ than thở, oán trách số phận. Suốt hơn hai mươi năm, mẹ đă chịu đựng để nuôi dạy tôi bằng những ǵ tốt nhất mẹ làm được.

Nghĩ đến đây, tôi lại thấy ḷng chùng xuống.

Khi tôi gọi điện thông báo tôi sẽ đi du học 2 năm, bằng học bổng. Mẹ tôi cười. "Mẹ biết sẽ đến lúc con đi mà. Chúng ta phải ăn mừng thật to". "Con nên nói với cha"- mẹ nói thêm.

Tôi cần phải thông báo cho người cha suốt hơn 20 năm qua chỉ phá phách, đánh đập, say xỉn. Nhưng ông vẫn là cha tôi. Tôi nặng nhọc khi cất tiếng chào cha. Tôi ngồi xuống, đối diện ông trên chiếc ghế đă sờn cũ, được sắm vài chục năm trước. Mắt ông sâu hoẵm v́ thiếu ngủ, đỏ ngầu v́ rượu. Lúc này ông không say lắm. Tôi nói với ông về chuyến đi xa và dự định của ḿnh. Ông không ngắt lời tôi một lúc nào cho đến khi tôi kết thúc câu chuyện.

"Thế th́ ở nhà mấy hôm chứ". Giọng cha tôi cộc cằn.

Tôi nh́n căn nhà mà tôi đă lớn lên với những giấc mơ chập chờn, tiếng quát mắng kể lể ê a cả đêm, tiếng đồ đạc đổ vỡ và tiếng khóc than. Tôi chưa từng nói với cha tôi rằng, những cảnh tượng ấy vẫn theo tôi vào giấc mơ, như những cơn ác mộng đáng sợ nhất.

Tôi ở nhà vài hôm. Tôi ăn cơm cùng cha, nhưng khi ông bắt đầu nói những câu chuyện đă cũ ṃn về số phận ông, tôi đứng lên và bỏ mặc ông ở đó. Tôi không có khả năng thay đổi số phận của ông.

Lúc tôi đi, tôi thấy ông ngồi đó. Cặp mắt đỏ hoe. Tôi đoán ông khóc. Khi tôi bước ra khỏi cửa, ông lại bắt đầu chửi. Những "bài chửi" tôi gần như đă thuộc nằm ḷng, đă hiểu và đă bất lực. Tôi bước nhanh hơn, gạt nước mắt, và gạt đi tất cả những kư ức.

Đêm cuối trước khi đi, tôi ở nhà mẹ. Tôi những muốn sà vào ḷng mẹ, ôm mẹ và than thở về những nỗi lo lắng mà tôi đang chịu đựng. Nhưng ăn cơm xong, tôi vào pḥng "Con cần ngủ sớm để mai lấy sức".

Một lúc sau, khi tôi vẫn nằm ườn trên giường, chập chờn trong một bản nhạc mà tôi không nhớ được tên, th́ mẹ tôi bước vào.

"Con ổn không?". Tôi gật đầu. Mẹ lại cười. "Con gần ba mươi tuổi rồi. Hồi bằng tuổi con, mẹ đă có con 10 tuổi. Giờ mẹ đă già rồi".

Mẹ làm tôi bật cười. "Mẹ trẻ trung lắm".

Mẹ gật đầu, cười hơi ngượng ngùng. "Mẹ không nghĩ mẹ lại có lúc được như thế này. Phụ nữ, vẫn quan trọng nhất là có được một người thương ḿnh".

Tôi đồng ư. Tôi chưa thấy ai thương mẹ như dượng.

"Con đi đâu hay làm ǵ cũng được, nhưng nếu gặp một người đàn ông như vậy th́ hăy dừng lại nhé. Để được sống như ḿnh muốn".

"Mẹ cảm ơn con". Mẹ lại nói. "Cảm ơn v́ con đă đồng ư cho mẹ đi bước nữa, và v́ đă trưởng thành".

Tôi đă là một đứa con trưởng thành và tôi không thể bắt mẹ phải chịu trách nhiệm về cuộc đời tôi nữa. Tôi đă trút lên đôi vai gầy của mẹ tất cả những thất bại của ḿnh và buộc mẹ phải có trách nhiệm cứu thoát tôi khỏi những t́nh thế mắc kẹt ấy. Tôi đổ tràn cuộc đời ḿnh lên mẹ, nhưng tôi chưa bao giờ thực sự cảm thấy được nỗi mỏi mệt và sự lo lắng của mẹ.

Chẳng hiểu sao, lúc ấy mọi lạnh nhạt, ĺ lợm của tôi bay biến mất. Tôi ôm lấy mẹ mà khóc. Bàn tay thô ráp sần sùi của mẹ đang xoa đầu tôi, giống hệt như ngày xưa.

Sân bay vẫn ồn ào những người đưa tiễn. Tôi vẫy tay chào mẹ, và nhẹ nhơm bước về phía trước. Lần đầu tiên sau hai năm mẹ đi bước nữa, tôi đă nói với dượng "Xin dượng hăy chăm sóc mẹ".

Cuộc sống của mẹ không c̣n gắn liền với cuộc sống của tôi như trước đây nữa. Mỗi số phận đều phải tiếp bước đến một khung trời riêng, tôi có thể nhớ về, nhưng không thể nào can dự vào số phận của cha, của mẹ hay bắt ai phải chịu trách nhiệm về số phận của tôi.

Khung trời riêng này, tôi sẽ trưởng thành mà bước đi.

THỦY NGUYỆT

           


loading...

Các tin đã đưa:  
Truyện ngắn   Trên đường băng (01/04/2017)
Biệt xứ (25/03/2017)
Thầm th́ cỏ xanh (25/03/2017)
Với quê (25/03/2017)
Duyên em (19/03/2017)
Lục b́nh xanh (19/03/2017)
Người điên (19/03/2017)
Chiều nghe sóng vỗ trong ḷng (11/03/2017)
Gởi em, cô gái Ninh Kiều (11/03/2017)
Mùa Chiều (11/03/2017)

TIN VẮN

* Venezuela. Ngoại trưởng Delcy Rodriguez tuyên bố nước này sẽ rời khỏi Tổ chức các quốc gia châu Mỹ (OAS). Theo ông Rodriguez, quyết định trên được thực hiện theo chỉ thị của Tổng thống Nicolas Maduro nhằm bảo vệ chủ quyền của đất nước.

* Hàn Quốc. Theo kết quả thăm ḍ dư luận do hăng Realmeter công bố, ứng viên hàng đầu cho chức tổng thống, ông Moon Jae-in giành được sự ủng hộ của 44,4% số người được hỏi ư kiến, trong khi đối thủ trực tiếp của ông là Ahn Cheol-soo chỉ được 22,8%.

* Nga. Phó chỉ huy Tổng cục tác chiến Bộ Tổng tham mưu Các lực lượng vũ trang Nga, Trung tướng Viktor Poznikhir cho rằng hệ thống pḥng thủ tên lửa quốc gia của Mỹ (NMD) có khả năng tấn công hạt nhân bất ngờ vào Nga.

* Campuchia. Thủ tướng Hun Sen kêu gọi Mỹ đàm phán lại thỏa thuận trục xuất tội phạm được hai nước kư kết 15 năm trước, trong đó có điều khoản quy định công dân Campuchia định cư lâu dài tại Mỹ sẽ bị Washington trục xuất nếu mang trọng tội.

P.V (Theo TTXVN)

MỚI CẬP NHẬT
 Nét văn minh cộng đồng
 Thời khắc vinh quang của Tổ quốc
 Lấy pháo địch đánh địch
 Biểu dương 60 cá nhân điển h́nh trong lực lượng vũ trang
 Mỹ, Hàn cam kết “trừng phạt nhanh” Triều Tiên
   CÔNG LUẬN QUAN TÂM
Mức lương cơ sở mới áp dụng từ 1-7-2017
Thủ tướng hai nước chủ tŕ Lễ phát động Năm Đoàn kết Hữu nghị Việt Nam - Lào 2017
Nông sản gap gian nan đường ra thị trường lớn
Nỗ lực bảo vệ, tái tạo nguồn lợi thủy sản
Cập nhật phác đồ điều trị Ung thư vú và Ung thư đại trực tràng
“Mở đường” hoàn thành các tiêu chí xây dựng nông thôn mới
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thăm chính thức Campuchia
Nông sản GAP gian nan đường ra thị trường lớn
Hoạt động môi giới bất động sản ngày càng chuyên nghiệp
Mô h́nh tự xét nghiệm và xét nghiệm HIV tại cộng đồng
Chất vấn Bộ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xă hội, Bộ Thông tin và Truyền thông
Cuộc họp Thường trực Ban Chỉ đạo Trung ương về pḥng chống tham nhũng: Sẽ kết thúc điều tra, truy tố, xét xử 12 vụ án trong năm 2017
Nhanh chóng dập tắt đám cháy bùng phát tại Công ty TNHH Kwong Lung - Meko
Đầu năm, trúng mùa tôm
Phú Quốc phải là mô h́nh đi trước trong 3 đặc khu hành chính kinh tế của Việt Nam